
Có lẽ tôi đang cần sự đổi mới, nhưng tôi nhỏ bé quá, tôi loay hoay, chao đảo trong một mớ suy nghĩ hỗn độn, tôi mất phương hướng... tôi đắm chìm trong những áp lực của cuộc sống; mơ hồ, tiếc nuối, day dứt bởi tình yêu đầu dang dở...
Đôi lúc tôi hy vọng, tôi có niềm tin nhưng niềm tin đó chẳng bao lâu lại sụp đổ khiến tôi thất vọng thật nhiều ... cứ thế cái vòng luẩn quẩn ấy cứ bám riết lấy tôi khiến tôi càng ngày càng tồi tệ.
Lại tự nhủ với lòng mình rằng "Tôi ơi, đừng tuyệt vọng", ừ thì đời còn dài, quãng đường phía trước còn rộng mở lắm phải cố gắng bước đi thôi.
Tôi nhận ra có những khoảnh khắc vấp váp, lỗi lầm, thất bại ... là những lúc ta tuyệt vọng!
Có ai trong đời luôn luôn tìm thấy sự viên mãn, hài lòng?
Nhìn những người đang phải chạy đua với thời gian, với bệnh tật, đang vật lộn với những bão tố trong cuộc đời thì tôi ơi, dù có mất mát đấy, có khó khăn đấy, có đau khổ đấy nhưng tôi vẫn còn hạnh phúc lắm. Bởi vì bên cạnh tôi vẫn còn rất nhiều người thương tôi, lo lắng cho tôi. Đó là sự may mắn, là niềm hạnh phúc tột cùng rồi.
Cuộc sống đâu chỉ toàn màu hồng phải không?, sẽ phải có thử thách, có đắng cay thì con người mới trưởng thành được, mới có sức mạnh để vượt qua mọi giông tố của cuộc đời. Phải hứa với lòng mình rằng: "Dù trong hoàn cảnh nào ta vẫn phải mạnh mẽ, phải cố gắng lên nhé!".


Tôi đã từng đọc được ở đâu đó câu nói: "Hãy đi đến tận cũng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa". Cuộc đời là một chặng đường dài có vô vàn những hố sâu, những cạm bẫy nhưng cuối cùng mọi thứ sẽ trở về đúng vị trí của nó, nếu ta không đứng dậy để bước tiếp thì ta mãi mãi bị chôn vùi trong cái hố sâu tăm tối ấy mà thôi.
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em
Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm.
Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai?
Mà tôi yêu quá đời này.
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Con đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu đêm.

Hãy tập đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, đau khổ và những đớn đau của cuộc sống. Hãy tập khóc hay tập cười trước những bất hạnh hay niềm vui. Hãy tập sống trong những mất mát của cuộc đời... Và hãy tập thắp lên ngọn lửa thay vì than trách bóng đêm...
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em
Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm.
Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai?
Mà tôi yêu quá đời này.
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Con đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu đêm.

Hãy tập đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, đau khổ và những đớn đau của cuộc sống. Hãy tập khóc hay tập cười trước những bất hạnh hay niềm vui. Hãy tập sống trong những mất mát của cuộc đời... Và hãy tập thắp lên ngọn lửa thay vì than trách bóng đêm...
Sau cơn mưa trời sẽ lại sáng mà, phải không? Và tôi ơi, đừng tuyệt vọng nhé!











0 nhận xét:
Đăng nhận xét