Được tạo bởi Blogger.
RSS

Cho những ngày tháng Ba

       


          Mình không muốn khóc, cũng chẳng muốn buồn. Mình chỉ muốn có đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Mình ghét sự thương hại, ghét cái sự quan tâm kia vì nó khiến mình có cảm giác thật tồi tệ.



          Đôi khi chỉ muốn như cánh chim tự do, được bay đến những nơi mình muốn đến, xa mảnh đất đầy bon chen này để thỏa sức làm những gì mình thích mà chẳng phải suy nghĩ này kia. 

           Mình sợ những buổi chiều buồn, sợ cảm giác cô đơn, sợ những lần lang thang mà thấy mình như nhỏ bé, lạc lõng giữa con phố đông người. Người ta bảo mình là một người mạnh mẽ, luôn lạc quan và vui vẻ vì mình rất hay cười nhưng cũng có người nói mình sống nội tâm quá, cũng đúng đấy chứ, nhưng sao mình chẳng thể mở lòng. Phải chăng tại mình chưa tìm được ai có thể giãi bày được tâm sự hay tại mình chưa có niềm tin nơi họ. Có lẽ vì thế mà mình hay viết, viết chỉ là viết vậy thôi, viết lách cũng là một cách hay để giải tỏa nỗi niềm, để chờ đợi một giấc ngủ thật sâu hay lặng lẽ khóc mà không cần một bờ vai tin cậy. Mình không cho phép mình yếu đuối, mình phải mạnh mẽ hơn. Có lẽ đó là điều duy nhất mình có thể làm cho những người mình yêu thương an lòng.



           Thời gian trôi qua thật nhanh, mới mùa hạ nào mình còn ngồi đây vậy mà giờ đã chuẩn bị sang một mùa hạ mới. Thời gian cứ vùn vụt trôi mà mình vẫn chưa làm được gì cho ý nghĩa, vẫn chưa nắm được gì trong đôi bàn tay này ngoài nỗi buồn và sự cô đơn mà hình như mình có cảm giác tất cả dường như đã "nhạt" dần, tất cả, tất cả... 

           Thôi thì cứ hy vọng vào những ngày sắp tới, cứ ước mơ và khát khao... và cứ viết, cứ khóc mỗi khi nỗi cô đơn xâm chiếm tâm hồn rồi lại mạnh mẽ, cười thật tươi để bắt đầu cho một khởi đầu mới...


P/s: Ghét quá, sao entry nào cũng buồn thế này...




  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

4 nhận xét:

Unknown nói...

Thôi thì cứ cười thật tươi mà bỏ hết những ưu phiền vào ngóc nghách nào đấy đi bạn ạ!

Unknown nói...

Mình sẽ như vậy, cảm ơn bạn nhiều nhé!^^

Nắng ♥ nói...

Chợt ùa về cái kỷ niệm xưa cũ, vốn đã chôn giấu và như ngủ quên trên bờ vai ai ngấn lệ chưa đong đầy. Về rồi biết nương náu chốn nao? Hay lại đọng trên đôi mắt ướt, trên bờ mi cay. Rồi lấy ai để lau khô những dòng lệ ấy?

BangBang nói...

chúc bạn cuối tuần nhiều niềm vui

Đăng nhận xét