Trong đời có khi bạn bị "ăn" tát hay ai đó sẽ cho bạn "ăn" tát nhưng dù ở bất kỳ vị trí nào ta cũng thấy vô cùng đau đớn.
Hãy tập quen dần với việc nhận những cái tát khi đời sẽ tát vào mặt ta nhưng đôi khi nhờ cái tát thật đau mà ta mới thức tỉnh. Lúc ấy, ta nhận thấy ta sai nhưng rồi ta lại vấp phải những lỗi lầm khác. Ta sẽ vấp ngã vài lần, ta tự nhắc nhở mình phải tránh những đoạn đường chông chênh nhưng ta vẫn tiếp tục ngã. Ta bắt đầu học cách làm thế nào để khóc một lần rồi thôi, chứ không chôn sâu tổn thương trong lòng để gặm nhấm nó hết ngày này sang ngày khác. Dần dần ta trở nên chai lỳ, không cảm xúc, chấp nhận được mất xoay vòng trong cuộc sống.
Hôm qua, ta tự hứa với lòng sẽ tiến bộ hơn, hoàn thiện hơn. Nhưng hôm nay, ta nhận ra mình đang bước lùi lại. Khi ta muốn nghĩ thấu đáo hơn, suy tính mọi thứ kỹ hơn thì sự việc lại như bế tắc. Mọi thứ không theo đúng lập trình vì đời vốn đâu phải một chương trình cài đặt, chỉ cần nhấn nút là xong. Đầu óc quay cuồng, nghĩ không thông, ta lại cần một cái tát để bừng tỉnh.
Đọc một tiểu thuyết, trong đó viết rằng: "Con người dù có gian khổ thế nào, dù sống trong xiềng xích đi nữa, ít nhất cũng giữ được quyền tự do lựa chọn, lựa chọn ý chí sinh tồn cho riêng mình". Đúng vậy, ta phải luôn nắm số phận trong tay mình, chứ không thể hoàn toàn dựa vào người khác, dẫu hiện thực có tàn khốc cách mấy.
Vì thế, ta muốn đi trên con đường riêng của mình, không muốn chịu sự chi phối của người khác nhưng ta không chỉ sống cho riêng mình, không thể tồn tại khi chỉ ôm khư khư cái "tôi" to tướng. Vì ta đã sai nên ta phải rèn luyện bản thân hơn. Dẹp bỏ cái "tôi" để chấp nhận cải thiện. Người cười thì ta cười nên ta sống để làm cho nhiều người cười, để cái tát chỉ là tát yêu thương chứ không phải căm hờn tức giận.










0 nhận xét:
Đăng nhận xét