
Tôi thích viết, cũng không phải viết văn hay làm thơ mà đơn giản tôi chỉ viết những suy nghĩ, những cảm xúc của riêng mình mà thôi. Đó là những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống mà tôi đã và đang trải qua. Blog là một trang nhật ký - nơi tôi lưu giữ những khoảng lặng cuộc đời.
Dư âm cũ vẫn còn đọng nơi đây
Kỷ niệm xưa xin gom vào ký ức
Một ngày làm việc vất vả tôi thường trở về với thế giới riêng của mình, tôi đắm chìm, thả hồn trong đó những nỗi niềm riêng - nơi tôi tìm lại những cảm xúc mà trước đó dường như mình đã bỏ quên, trở thành một người vô cảm, trái tim tôi như chai sạn, không cảm xúc khi bỗng một ngày tôi nhận ra mình khác xưa nhiều quá. Có người bảo tôi rằng những tâm sự thầm kín thì nên giữ ở một góc riêng trong trái tim mình, tôi không phủ nhận điều đó. Ai cũng có những quan điểm riêng và tôi cũng vậy, có nhiều bài viết ra nhưng chỉ để mình tôi đọc nhưng đôi khi ta cũng phải mở lòng mình phải không bạn? Mỗi người đều có những tâm sự, những nỗi niềm riêng nhưng ta có thể chia sẻ điều đó với bạn bè, với người thân. Mình mở lòng mình thì mọi người sẽ mở lòng với ta. Và ta sẽ vui hơn, lạc quan hơn khi ta nhận được những lời khuyên chân thành, sâu sắc của những người bạn cùng cảnh ngộ, ta sẽ có thêm nhiều bạn bè và chí ít sẽ không còn cảm thấy cô đơn khi phải đối mặt với quá nhiều chất chứa trong lòng. Tôi thầm cảm ơn Yahoo! Blog vì giúp tôi tìm được một thế giới mới, nơi tôi lưu giữ những khoảng lặng cuộc đời.
Tôi không thích khoác lên mình một bộ quần áo mới nhưng không có phong cách riêng, muốn được là chính mình dù không phải hoàn hảo nhưng tôi sẽ cố gắng, sẽ học hỏi những điều hay, mới lạ để hoàn thiện bản thân hơn. Tôi sợ trở thành một người xa lạ để đến một ngày chợt nhận ra mình không còn là chính mình nữa. Tôi vốn là một con nhóc sống nội tâm nên từ đó tôi gắn bó với blog như một người bạn không thể tách rời. Tôi nhận thấy khi viết ra được những dòng cảm xúc của mình sẽ thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn; tôi viết ra để tự nhủ với lòng mình như thế là đúng hay sai và mình phải làm thế nào để sống cho tốt hơn.

Tôi không thích khoác lên mình một bộ quần áo mới nhưng không có phong cách riêng, muốn được là chính mình dù không phải hoàn hảo nhưng tôi sẽ cố gắng, sẽ học hỏi những điều hay, mới lạ để hoàn thiện bản thân hơn. Tôi sợ trở thành một người xa lạ để đến một ngày chợt nhận ra mình không còn là chính mình nữa. Tôi vốn là một con nhóc sống nội tâm nên từ đó tôi gắn bó với blog như một người bạn không thể tách rời. Tôi nhận thấy khi viết ra được những dòng cảm xúc của mình sẽ thấy tâm trạng nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn; tôi viết ra để tự nhủ với lòng mình như thế là đúng hay sai và mình phải làm thế nào để sống cho tốt hơn.
Trong cuộc sống luôn bộn bề lo toan, chạy đua với cơm áo gạo tiền này đôi khi ta cần sống chậm, để nhìn lại mình, để nghĩ đến những gì đã qua. Trong một bản nhạc đôi khi cũng có những khoảng lặng để có thể đọng lại một chút dư âm và trong cuộc sống những khoảng lặng đó giúp ta thấy được ý nghĩa của cuộc đời. Và nơi tôi gửi gắm những niềm riêng đó là blog - một trang nhật ký mở - nơi mà mọi người có thể tự do viết lách, tự do tâm sự. Đặc biệt đó là nơi giao lưu, trao đổi của tất cả mọi người, mọi lứa tuổi, mọi giới tính, mọi dân tộc… đó là một thế giới mới, một xã hội mới trong tôi.

Và hơn hết, tôi vui, biết ơn và trân trọng khi nhận được những dòng comment đồng cảm, chia sẻ của những người bạn trong thế giới ảo. Dù không quen biết, chưa hề gặp mặt nhưng đã cho nhau những lời khuyên chân thành mà đôi khi trong đời thường ta không có được bởi đó là một thứ ngôn ngữ đơn giản, chân thực, đôi khi hài hước, đôi khi thâm sâu nhưng ta chẳng thể buồn cũng chẳng thể giận; đó cũng không phải là những từ ngữ trau chuốt, văn vẻ mà đôi khi sáo rỗng, thậm chí đơn giản đó chỉ là những biểu tượng vui, những hình mặt cười tinh nghịch. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến lòng ta được ấm lại, niềm vui được nhân lên, nỗi buồn vơi bớt đi. Đó là tất cả những gì blog mang lại.
Tuy nhiên, cũng có một sự thật đáng buồn khi có một số blogger xúc phạm đến tình cảm của người khác, hay có những câu nói không phù hợp mà đáng lẽ không nên nói ra, những trang “blog đen”, nhiều người chỉ tạo blog cho có phong trào mà không chú ý đến nội dung blog hay chỉ quan tâm đến số lượng khách comment trong khi nội dung thì sơ sài, không làm mới cho blog của mình thì chỉ một thời gian chắc hẳn bạn sẽ thấy nhàm chán, blog đó sẽ dễ dàng bị đưa vào quên lãng.
Tình cảm + chia sẻ = blog. Nói cách khác, blog là nơi thể hiện tình cảm của mỗi cá nhân chúng ta, ai trong chúng ta cũng có tình cảm vậy tại sao ta không chia sẻ nó với mọi người. Ta cho đi tình cảm để nhận lại sự đồng cảm của mọi người. Đó là cách tốt nhất khiến con người càng thêm gắn bó, quý trọng nhau hơn. Vậy nên tại sao chúng ta không tạo cho mình một phong cách riêng và làm cho cộng đồng blogger thêm phong phú. Tôi tin rằng, mỗi ngày chúng ta sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn khi được sống trong một thế giới ảo với những người bạn tuy ảo mà thật này.










0 nhận xét:
Đăng nhận xét