Được tạo bởi Blogger.
RSS

Không cảm xúc




    


    Trong cuộc đời của mỗi chúng ta, đôi khi có những điều dường như chỉ là tình cờ. Tình cờ gặp nhau, tình cờ quen một người nào đó. Cuộc gặp gỡ ấy có khi chỉ là phút giây như một cơn gió thoảng qua làm những chiếc lá khẽ lay rồi lại trở về sự tĩnh lặng vốn có nhưng cũng có những cuộc gặp gỡ như một sự sắp đặt mà nhiều người gọi là "nhân duyên tiền định" cũng đủ để lại trong ta những vết thương hằn sâu tận đáy lòng.
    Nó gặp anh có thể gọi là tình cờ nhưng cũng có thể là một cuộc gặp gỡ được sắp đặt từ trước. Ngày đầu tiên gặp anh, nó đã có một cảm giác thân quen, gần gũi đến lạ. Dường như đó có thể xem là duyên phận. Và thời gian ở bên anh nó đã biết thế nào là yêu, nó sợ rằng nếu phải xa anh không biết nó sẽ sống ra sao. Và điều gì đến cũng phải đến, nó và anh xa nhau. Xa nhau khi cả hai vẫn còn thương nhớ về nhau, xa nhau mà không nói được lời từ biệt.
    Từ ngày xa anh cuộc sống của nó vẫn bình yên như thế, cũng chỉ có nó ngồi bên chiếc laptop khô cứng, không cảm xúc. Từ lâu nó đã quen với việc ngồi viết những gì nó đang suy nghĩ. Có lẽ ông trời đã ban cho nó sự cô đơn, cô đơn trong chính tình yêu của nó. Trái tim nó đã bị tổn thương. Không hiểu sao bây giờ nó sợ yêu một ai đó đến thế, nó sợ cái cảm giác phải xa nhau, sợ những đêm dài nước mắt cứ lăn dài ướt đẫm gối. Có lẽ tình cảm của nó đang bị chai sạn dần.
    Nó đã không gặp anh hơn một năm rồi nhưng tình yêu nó dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn. Nhìn nó thật thảm hại, nó trở nên thật đáng thương trong mắt mọi người.
    Có lẽ nó phải thoát khỏi tình trạng tồi tệ này thôi, nhớ một người đến xé lòng. Nhưng làm thế nào bây giờ, nói thì dễ đấy nhưng sao làm được đây. Thời gian ơi, hãy giúp tôi nhé!
    Ngày mai sẽ là một ngày mới, sáng tỉnh dậy lại bắt đầu lao vào những thử thách mới và khi màn đêm buông xuống nó sẽ ngủ thật ngon mà không nghĩ đến anh. Nó sẽ cố...



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét