Được tạo bởi Blogger.
RSS

Xúc cảm mùa thu


Vậy là tháng mưa ngâu đã qua và nhường chỗ cho mùa thu lại đến. Mỗi năm mùa thu về đều mang theo thật nhiều cảm xúc, không biết tại sao nữa, nhưng có lẽ mùa thu thường gợi cho ta những tình cảm xưa cũ đã qua. 
Nó vốn không thích mùa thu - mùa được coi là đẹp nhất trong năm nhưng với nó đó là mùa ương ương nắng không ra nắng thoáng chốc lại đưa về những cơn gió lạnh khô khốc thổi vào da thịt. Và rồi những chiếc lá vàng xao xác lìa cành làm lan tỏa trong không gian một gam màu nhợt nhạt nhưng khó phai- như một người cứ mãi đi tìm một bóng hình đã mất từ lâu.


          Thu đẹp nhưng thu buồn... Mùa thu bao giờ cũng hiện diện trong hai trạng thái như thế. Khi cảm nhận đất trời trong lành, cảnh vật tươi mới, chất ngất men tình cho một mùa yêu thì mùa thu đẹp lắm, đáng yêu lắm nhưng mùa thu cũng gợi buồn khi ta đối mặt với một không gian buồn tẻ, trống vắng, cô đơn. Vậy là một mùa thu nữa lại đang về, bánh xe thời gian cứ quay đều giữa dòng đời bất tận. Mùa thu đã ra đi và trở lại biết bao lần. Mùa thu vẫn vậy- mùa của lá vàng rơi xào xạc; mùa của hương hoa sữa thơm nồng; mùa của những đôi bàn tay tìm đến nhau, siết chặt và gửi gắm tình yêu thương; mùa của những nỗi nhớ, những hoài niệm khi xa cách. Mùa thu lãng mạn là vậy, mùa thu đẹp là vậy; và đến giờ mùa thu còn lại trong nó là nỗi nhớ về một thời xa xưa để rồi nghe lòng man mác những hoài niệm. 

        Không hiểu sao, mỗi lần bước đi trên con đường vương đầy hương hoa sữa lòng nó chợt mong manh đến lạ. Một nỗi nhớ không tên, một nỗi buồn vô hạn lại trở về. Nó ghét cảm giác ấy- cảm giác khó chịu đến nghẹt thở nhưng lại muốn thách thức, đối đầu với nó. Như một cơn say, dư vị tình yêu đầu đời còn đọng trên mi mắt. Gió đêm se lạnh, mơn man đưa nó về kỷ niệm của một thời.


        Đêm nay lại một mình nó lang thang trên con đường quen thuộc, cảm giác cô đơn, lạc lõng lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây đưa nó trở về với quá khứ của những năm về trước. Bước chân nặng nề, mỏi mệt quá! Thèm cái cảm giác tựa vào vai anh mỗi khi mỏi mệt; thèm cái ôm thặt chặt, cái siết tay thật ấm khi yếu đuối. Và để rồi ghen tỵ với những cô gái khác được người yêu đưa đón đi đêm khuya, được quan tâm, dỗ dành khi giận dỗi, được chia sẻ niềm vui, an ủi khi buồn. Phút yếu lòng trỗi dậy... Nhìn lại mình, rồi tự nhủ "Một mình rồi vẫn ổn đấy thôi" để đêm về vùi mặt vào gối khóc tấm tức vì tủi hờn. 

        Nhìn chiếc lá rơi mỗi người lại có cách suy nghĩ khác nhau về cuộc đời, về bản thân mình. Người đang vui nâng niu chiếc lá như giữ gìn niềm hạnh phúc mình đang có. Ai có tâm trạng buồn lại chạnh lòng, tiếc nuối những kỷ niệm xưa "chiếc lá đã mãi xa cành". Nhưng có lẽ ta chẳng thể cứ mãi giữ chiếc lá trên tay, ta chẳng thể khép chặt tâm hồn mình. Hãy để gió đưa lá đi thật xa, để nỗi đau sẽ mãi trôi vào quá khứ, lá lìa cành nhưng ngày mai dưới nắng xuân ấm áp, từ cành cây kia sẽ nhú lên những chồi non mới, bên mình vẫn có người đang thật sự yêu thương quan tâm đến bước đi của mình; để rồi một mai kia khi gặp chiếc lá thu rơi ta sẽ mỉm cười mà giữ chặt chiếc lá trong tay. 



        Vậy là theo nhịp chảy của thời gian, nó đã trải qua một chặng đường chông chênh của cuộc sống, qua những ngã rẽ của cuộc đời và bây giờ không gian đã quá xa cách nhưng kỷ niệm thì cứ mãi gần, cứ mãi đong đầy vì nó luôn ở ngay trong tâm hồn ai. Và giờ đây, có lẽ tâm hồn nó như già thêm một chút, cằn cỗi hơn một chút bởi bụi thời gian đã phủ lớp rêu mờ. Chỉ một chút se lạnh của gió heo may, một chiếc lá vàng rơi nhẹ cũng đủ cho lòng nó chùng xuống, se sắt đón thu sang... 


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét