Được tạo bởi Blogger.
RSS

Đôi khi không hiểu lòng mình



Ngày là một khối Rubic đảo lộn, đôi khi có cảm giác lạc lõng giữa những thân quen. Đôi khi khao khát một sự đổi thay cho cuộc đời quá đỗi bình lặng hay chỉ một thế giới không một ai có thể xâm phạm. Ngã xuống những suy tư rồi tự nhấn chìm mình trong những suy nghĩ đắn đo không bờ bến.
Những giấc mơ hằng đêm về những điều huyễn hoặc, có những lúc nên cho qua một mớ hỗn độn mà dù có cố gắng cũng vẫn không thể nhớ nổi. 
Có phải đã đủ lâu để quên đi những yêu thương cùng đi bao năm tháng?





Những ngày mới vẫn đều nhau lướt qua và khoảng cách trái tim nhau cũng dài hơn địa lý. Chỉ là thời gian cần lãng quên vài thứ, những thứ tôi mãi mãi sợ bị lãng quên nhất...
Đôi lúc muốn hời hợt một chút, vu vơ một chút nhưng sao những tình cảm sâu đậm luôn ẩn chứa trong trái tim khiến ta buồn đau biết mấy.
Có những khi muốn thử một lần cứ nhắm mắt mà bước đi nhưng suy nghĩ trong ta lại ngăn lại rằng như thế là dại dột, là ngu ngốc, ta không được phép làm thế.
Trong tim tôi vẫn luôn có nụ cười quen thuộc, ánh mắt hiền từ và những câu nói yêu thương mà bất giác những hình ảnh ấy lại hiện về khiến tôi chẳng thể nào quên.
Những con đường chúng ta cùng đi đã rẽ ngang từ đây, nhưng con đường tới trái tim nhau vẫn luôn mở cửa. Một con đường của bốn mùa mùi hương, đôi khi mưa ngâu, đôi khi nắng gắt, đôi khi ngọt ngào và cũng lắm khi giận hờn…
Chỉ là một chút chao nghiêng trong những ngày cuối năm bất cần và mệt nhoài... Dọn lòng để những điều tốt lành chuyển vào và nỗi buồn vu vơ đôi lúc cũng bỏ lòng đi hoang...
Không hiểu lòng mình một chút để cho những xuyến xao len vào từng khe hở của ngày thêm chút bụi bặm, chút vị mặn, vị mỏi mệt để những giấc ngủ về đêm an bình...



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét