Được tạo bởi Blogger.
RSS

Viết cho ngày tháng cũ




Em đến với blog chưa lâu, viết blog cũng không phải là một thói quen. Em viết chỉ để lòng mình nhẹ nhõm khi lòng em chất chứa quá nhiều tâm trạng. Không muốn yên tĩnh để thấy mình cô độc; không muốn ngồi trong đêm để gặm nhấm những nỗi buồn; không muốn bước một mình trên phố để thấy lòng trống trải, chênh vênh... Đôi lúc trải lòng mình trên từng con chữ cũng khiến trái tim bớt cô đơn hơn. Viết khiến em bớt suy nghĩ hơn. 

        Đôi lúc cũng muốn viết khi cảm xúc chợt đến nhưng viết nửa chừng thì dừng lại dù có cố thế nào cũng không thể viết tiếp. Muốn viết nhưng lại không biết phải viết gì. Em như cạn kiệt, hình như nỗi đau đã không còn mà niềm vui thì chưa đến. Em ít viết hơn, đọc ít hơn. Em không muốn viết lại những bài buồn để khiến em cũng như bạn bè mệt mỏi. Không muốn mọi người vào đọc những dòng cảm xúc lan man, không đầu không cuối. Những cảm xúc ít dần, chết dần rồi tan biến. Cảm xúc không còn và những câu chữ cũng nhạt theo.

       Trở lại cuộc đời thực với những nhọc nhằn, những lo toan, những biến cố trong cuộc đời. Em nhận thấy cuộc đời này tuy dài đấy nhưng cũng ngắn ngủi lắm. Cuộc đời cho ta niềm tin, cho ta hy vọng nhưng cũng lấy đi của ta rất nhiều. Đó là sự sống, là thời gian, là tất cả những gì ta đang có. Cuộc đời cứ như những cơn gió thoảng qua, nhưng nó dễ dàng cuốn trôi đi biết bao nhiêu buồn vui ký ức. 




           Em thấy mệt mỏi, thấy căng thẳng quá. Đầu óc em như không còn tỉnh táo khi nhiều chuyện bất ngờ xảy ra khiến em không còn đủ sức chống đỡ. Nước mắt em cứ lăn dài khi nghĩ đến gương mặt thân quen mà chỉ mới đây thôi em còn cười khoái chí khi nhìn thấy ảnh của anh nhưng bất ngờ người anh ấy đã mãi mãi rời xa, anh mãi mãi đi vào trong tiềm thức, trong những kỷ niệm mà một thời em và anh đã là những người bạn, người anh em khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Anh đã về một thế giới khác - một thế giới vĩnh hằng. Em mong rằng ở một nơi xa ấy anh sẽ bình yên! 

          Em trở lại với những tất bật của cuộc sống thường ngày. Công việc mới tuy không quá khó khăn nhưng nó cũng khiến em suy nghĩ rất nhiều. Đã sang tháng 12- tháng kết thúc của một năm, quyển lịch treo tường đã mỏng dần, gói ghém hành trang cho một chặng đường sắp khép lại trong năm. Một năm qua là một quá trình thử thách đối với em. Nhìn lại em chưa hoàn toàn hài lòng với những gì đạt được. Cuộc sống luôn đòi hỏi em phải mạnh mẽ hơn nữa, em ước một bờ vai để dựa vào thì thầm khẽ tai em "
Cố gắng lên em nhé!" nhưng tháng 12- nỗi nhớ trong em vẫn đong đầy. Những cơn mưa phùn mùa đông khiến trái tim em tê tái nhưng rồi em sẽ vượt qua được phải không anh? Ánh mắt mùa xuân, môi cười mùa hạ, nụ hôn mềm thơm trái chín mùa thu và những ngày đông ẩm ướt sương mù sẽ dạy em biết tìm ngọn lửa yêu thương để sưởi ấm. Giờ đây em không còn thời gian để online; không còn những lần thức trắng đêm bên bàn phím; không còn làm ướt gối bởi những giọt nước mắt vì nỗi buồn hiện hữu. Em cố mạnh mẽ hơn, hòa mình vào cuộc sống hơn nhưng em cũng trở nên trống rỗng hơn, vô cảm hơn. Rồi đến một ngày thời gian sẽ làm mờ đi tất cả, cảm xúc lại tinh khôi. Chỉ có điều ... ngày đó chắc còn xa...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét