Trái tim là biểu tượng của tình yêu và khi quay ngược trái tim sẽ có hình ngọn lửa. Đó có phải là ngọn lửa của tình thương, của tình người ấm áp?
Ngọn lửa ấm áp của tình yêu cho đến phút cuối cùng.
Người ta thường khóc vì nhớ nhưng nó lại khóc vì muốn quên.
Có ngược đời quá không nhỉ?
Tại sao anh lại nhắc đến, tại sao anh lại nói đến những kỷ niệm mà nó đã cố gắng thật nhiều để quên đi?
Anh khiến nó đau, đau thật nhiều.
Nó không dũng cảm như Dung, mặc dù bị gia đình phản đối nhưng vẫn quyết tâm lấy người mình yêu; nó không quyết đoán được như K.Anh, quyết định lấy chồng khiến ai cũng bất ngờ, tưởng như chỉ đùa thôi vậy và nó cũng không can đảm như Dịu, mọi người càng phản đối thì càng quyết tâm theo đuổi hạnh phúc của mình.
Những suy nghĩ, những giọt nước mắt của nó đã đi cả vào trong giấc mơ, nó mơ thấy mình đang khóc, khóc nhiều lắm khi bố mẹ không đồng ý nó đến với anh.
Có lẽ tình thương mà anh dành cho nó nhiều hơn tình yêu???
Nó nhỏ bé, hiền lành, yếu đuối, thật thà quá khiến anh không nỡ bỏ rơi, anh muốn che chở cho nó chăng?
Có phải nó giống con mèo con bị bỏ rơi khiến một người tốt bụng như anh chẳng thể vô tình?
Nó đâu biết, đâu nghĩ đến những ngày tháng yêu nó anh khổ sở thế nào...
Anh đến thăm nó rồi ra về khi trời mưa bão sấm sét ầm ầm ư?
Anh yêu nó rồi lặng lẽ ngồi chờ nó hàng tiếng đồng hồ trong cái giá lạnh đến tê tái của đêm Noel còn nó thì đang mải mê đi chơi với bạn đến tận đêm khuya ư?
................................
Nó chẳng buồn nghĩ đến, thậm chí còn muốn quên đi hết
Chỉ nhớ khuôn mặt tức giận khi anh tát nó vì nó lỡ nói ra những lời không nên.
Mỗi khi giận nhau nó luôn bỏ đi trước để mặc anh ngồi đấy nhưng lần ấy anh lại bỏ đi để nó ngồi một mình thật lâu, thật lâu mà trong lòng cứ nghĩ anh sẽ quay lại.
Chỉ thế thôi..., bây giờ nó trở nên thờ ơ, lạnh nhạt với anh.
Những cuộc điện thoại của anh, nó chỉ để mình anh nói và lơ đễnh.
Vậy đấy....
Có phải nó vô tình, có phải nó chỉ như khúc gỗ vô cảm như anh từng nói?
Nó đâu phải người như thế.
Nhưng nó chẳng còn cách nào khác
Nó nghĩ rằng làm thế sẽ tốt hơn.
Anh sẽ dễ dàng quên nó nhưng có lẽ nó đã nhầm vì nó khiến anh lại càng nhớ nó, càng buồn hơn.
Còn nó...
Đến với anh ư?
Đúng là nó không đủ dũng cảm, nó nghĩ đến biết bao khuôn mặt tức giận của người thân nhìn vào nó khiến nó thấy sợ.
Vì từ trước đến nay nó không muốn ai phải phiền lòng về nó.
Nó nghĩ đến những lời bà ngoại và mẹ nó dặn dò mỗi khi nó từ trường về quê.
Nó lại chùn bước, chỉ muốn lảng tránh.
Mình hạnh phúc còn người thân buồn lòng ư?
Nó không muốn.
Hay là tình yêu mà nó dành cho anh chưa đủ lớn để vượt qua tất cả.
Hay là nó còn sợ một điều gì khác nữa mà chính bản thân nó cũng không biết?
Đã bao lần trái tim nó muốn nói nó đang nhớ anh nhưng lý trí nó lại không cho phép.
Làm vậy thì có tác dụng gì chứ?
Nó không biết tình yêu là gì và thế nào là tình yêu?
Nhưng từ khi gặp anh nó đã biết thế nào là nhớ, là thương, là giận
Nó nhớ anh mỗi lần về quê
Nó thương anh mỗi lần anh ốm
Nó giận anh mỗi lần anh lỡ hẹn
Và khi gặp anh nó mới biết thế nào là ghen
Nó tức điên lên khi đọc được tin nhắn anh trêu đùa một người con gái khác
Buồn cười thật, nó thật trẻ con phải không?
Ngây thơ, khờ dại, dễ tin người
Có lẽ vì thế mà anh yêu nó, thương nó.
Anh tốt bụng, anh hiền lành, anh thương nó nhiều
Nhưng mỗi khi nó cần anh, anh chẳng thể đến
Mỗi khi nó buồn anh chẳng thể gần nó an ủi
Mỗi khi mệt mỏi nó cần lắm một bờ vai anh.
Nhưng anh đang ở xa, xa lắm...
Anh chẳng thể đến với nó được.
Làm thế nào bây giờ nhỉ?
Cứ để thời gian trôi rồi hàng ngày gặm nhấm nỗi nhớ thương...
Nó biết anh không bắt ép nhưng nó cũng chẳng thể cứ mặc anh đau khổ.
Nó không đành lòng.
Đến nay đã tròn 1 tuần anh không gọi điện, không hỏi han, không liên lạc gì với nó
Đây là điều nó muốn cơ mà nhưng sao nó lại thấy khó chịu thế!
Nó đi ra đi vào lại mở điện thoại xem có cuộc gọi nhỡ nào của anh không
Mỗi lần mở máy lại vào mail xem anh có gửi cho mình một chút hồi âm nào không
Nhưng không như nó mong đợi...
Chỉ có vỏn vẹn vài chữ: "Em đang muốn quên anh sao còn gửi mail cho anh?"
Có lẽ anh cũng đang cố gắng, đang bắt ép bản thân mình phải quên thôi
Cuộc sống của nó từ khi xa anh có vẻ mờ nhạt, phẳng lặng, yên bình quá!
Nó thèm được đi chơi cùng anh lang thang trên những con phố Hà Nội
Thèm được đi ăn cùng anh trong những quán cơm sinh viên khi còn sống trong ký túc xá
Thèm những buổi tối nắm tay anh đi dạo quanh khuôn viên của trường
Thích cái cảm giác giận hờn, trách móc để được anh vỗ về an ủi
..................................
Nhưng nhớ cũng chỉ là nhớ vậy thôi.
Nó sẽ trân trọng và nhớ mãi những kỷ niệm ấy.
Nó biết anh cũng chẳng có thời gian để đọc những dòng tâm sự củ chuối này của nó
Và nó cũng không thích những câu chuyện tình cảm quá lãng mạn
Viết thì viết vậy thôi nhưng nó rất sợ đọc lại những bài mà nó viết về anh
Không hiểu sao nước mắt của nó cứ tràn ra mà không kìm lại được
Nhưng có lẽ đây cũng là lần cuối cùng nó viết những dòng này
Nó chỉ muốn nói với anh rằng:
"Cám ơn anh vì đã cho em biết thế nào là tình yêu
Cám ơn anh vì đã cho em biết thế nào là nhớ, là thương, là giận
Cám ơn anh vì đã cho em một tình yêu trong sáng nhất
Và hãy nhớ rằng trong suốt thời gian là sinh viên anh đã từng yêu một con nhóc thật hiền, thật nhỏ bé và cũng thật ngang bướng, cố chấp nhé!".
Em không phải khúc gỗ vô cảm, vô tình, không biết suy nghĩ nhưng từ suy nghĩ đến hành động còn cả một khoảng cách mà em chẳng thể nào vượt qua.
Hiểu cho em, anh nhé!!!
Hiểu cho em, anh nhé!!!
















0 nhận xét:
Đăng nhận xét